Jun 30, 2008

Thông báo [1] :P1

Thông báo [1]

Hôm nay em Toa thương mến bạn thân Trung Tướng có côm-măng rằng Trung Tướng phải ghi nguồn dững hình ảnh minh họa trong các bốt.

Trung Tướng rất cám ơn sự đóng góp của em, và công nhựn chiện ghi nguồn là cần thiết, đứng đắn, sạch sẽ, phù hợp với tiêu chí mấy cả sở thích của Trung Tướng.

Dưng có một điều dở thế này, phần nhớn các bài Trung Tướng bốt trong những ngày qua đã viết từ cách nay mấy năm, còn ảnh minh họa chúng thì Trung Tướng đa phần sưu tầm trên mạng dưng lại điếu nhớ lấy từ chỗ nầu, bởi khi thấy ảnh hay thì cứ lưu vầu máy, chứ quên mẹ chiện ghi chép gốc gác.

Chi bộ thông cảm nhé. Ảnh nầu Trung Tướng nhớ gốc thì Trung Tướng đều ghi rõ @somewhere, còn ảnh nầu điếu chắc thì Trung Tướng ghi @unknown chứ Trung Tướng điếu dám nhận nó là của mình đâu nhể.

Đồng chí nầu biết chính xác những hình nầu của ai thì mách Trung Tướng nhé, Trung Tướng sẽ điền thêm vầu cho nó xứng với tác phong của Trung Tướng.

Một lần nữa cám ơn em Toa và các đồng chí.

Còn em Mèo thương yêu bạn thân Trung Tướng thì hỏi về Luật của bờ lốc. Dạ thưa em Mèo yêu, em cứ xài Luật của Yahoo thôi, chứ Trung Tướng chả đặt cái luật mẹ gì. Trung Tướng sẽ không xóa bất cứ côm-măng nầu trừ những quả vô nghĩa lăng quăng như #$#^%%^$ hay đại khái thế.

Trung Tướng chân chọng.

4 Comments (Page 1/1)

Your reply touches my heart.

Hahaha, đèo mịe. Nhà Cat chiện gì cũng phải rõ ràng; "phịch" thì điếu thể nào chính chuyên, nói phét thì cứ nhận là mình ...xạo, ra giang hồ thì phảỉ biết "Luật", chỉ có chiện "tình thương mến thương" là của chung thui; cho nên chiện Cat hửi "Hiến Pháp" bờ -lốc của TT cũng ko ngoài trường hợp này.

Dù sao cũng cảm ơn Trung tướng phát. :Rose:

Nhà Cát định đong Trung tướng hả?

Không phải cái gì có chữ Plus cũng khủng hơn cái điếu có chữ Plus. Trung tướng chuyển nhà sang cái không có cái Plus đi cho tiện, điếu gì, mỗi khi tìm đường vào đây còn loằng cbn ngoằng hơn xin visa nữa.

Hôm nay ngày lành tháng tốt rồi đó.

Đả đảo Plus sản VN!!!

Hahaha, mịe oan wá! Nhà Cat chỉ định đưa Trung tướng vào "cõi thiên thai " thôi.

Bác Hồ nói đúng. Điếu mịe, mò vào bờ lốc của Trung tướng u u mê mê, như lạc vào hang của "chị em ta" điếu biết đâu là bến.

Hồ sơ Nhân văn giai phẩm :P1

Hồ sơ Nhân văn giai phẩm

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

Trùm phản động Nguyễn Hữu Đang

Phải nói ngay không quên mẹ, rằng Nhân Văn Giai Phẩm là một phong trào phản động.

Tí nữa lại quên mẹ, rằng bọn văn nghệ sĩ trí thức cục phân tham gia Nhân Văn Giai Phẩm là bọn cục phân tối phản động. Sau đây Trung Tướng sẽ gọi bọn chúng là Bọn Cục Phân cho nó lạc quan.

Nói về Bọn Cục Phân thì chỉ có mỗi cách là chẳng nói gì và khóc tồ tồ lên thôi.

Chúng khổ sở tới mức điếu có nhời nào tả nổi. Về vật chất chúng khổ chả khác gì những tên ngụy quân ngụy quyền tay sai bán nước bị trung ương giam cầm những năm sau cuộc chiến giữa hai quốc gia thù địch Nam Lừa Bắc Lừa, dưng về tinh thần chúng khổ gấp bội.

Bọn ngụy quân ngụy quyền gì thì gì cũng còn quyền tự hào rằng mình từng nã đạn M16 vào đầu lâu chụp nón cối của cái bọn đàn anh của cái thằng đang áp chế mình, hoặc thậm chí từng khoan thai xẻo hòn dái bé tí của một thằng họ hàng nào đó của thằng đó. Và tất nhiên bọn chúng, Lũ Ngụy Quyền Cục Cứt, còn hy vọng sẽ có ngày được trung ương xuất khẩu sang tư bẩn thối nát làm ruột già ngàn dặm. Tất nhiên như vậy.

Chứ Bọn Cục Phân thì không. Không bất cứ cái mẹ gì. Không lương không sổ gạo đã đành, không luôn cả câu chào của trẻ con cởi truồng, không lời mời nhắm diệu của bô lão chống gậy, không được dậy học, không được bình thơ, thậm chí không được đứng thẳng, không được đái xè xè và dắm bum bủm, không được làm những việc mà giai cấp công nhân nòng cốt cách mạng làm, không được ghi trong lý lịch là bần cố nông. Chúng thua cả những con số không. Tại sao? Tại chúng, Bọn Cục Phân, đã cả gan dùng nghệ thuật chống trung ương.

Kẻ chống trung ương bằng súng đạn sẽ nhận được đạn đòm đòm giữa sọ. Dễ quá. Dưng trung ương anh minh không nỡ dùng văn chương thi phú nhét tịt lỗ mồm Bọn Cục Phân chống trung ương bằng văn chương thi phú. Bọn chúng cần bị cách ly khỏi xã hội bằng chính cái cách mà chúng ghét nhất.

Tên thợ nhạc Văn Cao điếu có gì nhai phải uống diệu thay bánh mì. Khi đến thăm Cao đám đàn em không hỏi Bác Ăn Gì Chưa, mà hỏi Bác Chơi Mấy Ly Rùi. Diệu quốc lủi cực độc đã đốt lá gan Cao teo hoàn toàn, và mái tóc Cao bạc trắng từ lúc y mới 40 tuổi.

Tên thợ văn Phùng Quán chỉ có một cách mưu sinh là câu cá trộm. Chi bộ vui lòng gúc tìm bài của Trung Tướng về nghệ thuật trộm cá Xã Hội Chủ Nghĩa của Quán nhé. Thật kinh tởm. Thi thoảng Quán bị dân phòng túm về trụ sở phường Quảng An, uýnh cho hộc cơm hộc cá, xong bắt lột áo may-ô rách tua rua ra chùi mồm. Trung ương bao dung không bỏ tù Quán, vì thực ra Quán câu trộm cá của ông giời, chứ Hồ Tây có là chỗ trung ương thả cá điếu đâu mà sẵn cá cho Quán câu trộm, với lại gì thì gì Quán cũng là cháu ruột Đại Thi Hào Phó Thủ Tướng.

Tên thợ thơ Trần Dần thì lén vợ đi ăn mày. Bị vợ dợt về uýnh be bét tới nỗi phát điên. Tất nhiên y phải hy sinh bởi bệnh điên, tiệt đối tuân thủ chỉ đạo từ trung ương. Cái đống thơ mẹ gì của Dần mà Không Thấy Phố Không Thấy Nhà Chỉ Thấy Mưa Sa sáng tác lúc Dần đã gần điên. Không điên sao được khi đang là một Trung Úy tài năng đức cao vọng trọng nhiều lần thề nguyền xả thân vì dân vì nước, bỗng dưng bị trung ương khép tội phản bội tổ quốc trước tòa án binh?

Tên thợ thơ lìu tìu a-dua Bọn Cục Phân Hoàng Hưng xin được việc làm ở lò vôi, dưng sau một thời gian ngắn bị Cấp Ủy bắt chuyển sang lò gạch. Lao động lò vôi vốn được trung ương xét tiêu chuẩn giai cấp công nhân tiên phong mà Hưng đã bị cấm tham gia thành phần ưu tú đó. Hưng nủi tiếng với nghệ thuật nuốt chửng thằn lằn và thạch sùng. Trung ương muốn y chết đói, thì dù phải ăn củ khẹc, y cũng ăn theo phong cách Bọn Cục Phân của y thôi.

Một tên thợ thơ lìu tìu khác, Hữu Loan, tận bi giờ vưỡn là một bần nông mắt toét. Ai có thể nhận ra thằng viết Màu Tím Hoa Sim lúc y nhẫn nại hót từng bãi cứt trâu bán cho lối xóm nấu phân chuồng? Những bãi cứt Xã Hội Chủ Nghĩa đã nuôi Loan suốt nửa non thế kỷ. Có bận Loan phải cởi áo bà-ba phủ lên một bãi bự để xí phần kẻo thằng khác nẫng mất. Khoản tiền nhớn nhất Loan nhìn thấy trong đời là khoản 100 trẹo đồng do một công ty dở hơi ngã giá mua toàn quyền bài thơ đã bốc y thành danh cách nay vài năm. Khi nhận cục tiền từ tay thằng giám đốc hới mưng, Loan ngã lăn quay bất tỉnh. Y không choáng vì tiền, mà vì sự tha thiết căn bản ngược những gì y mường tượng.

Một tên thợ thơ nữa, Quang Dũng, cao to đẹp giai như ông tây, dưng mà đói như con chó lạc. Giai thoại về sự đói của Dũng cũng hoành tráng như dáng người y. Dũng từng ngồi lì cả tiếng đồng hồ ở bếp ăn tập thể chỉ để xin những miếng cháy thừa. Cái đói của Bọn Cục Phân sẽ buộc Dũng thấy rõ, rằng Nghệ Thuật phải Vị Nhân Sinh, chứ điếu thể Vị Nghệ Thuật như y vưỡn phát ngôn bậy bạ.

Dưng trên tất cả những thằng Nhân Văn Giai Phẩm phản động ta biết, Hữu Đang là tên phản động bị trừng phạt hãi nhất.

Bị bắt lúc chuẩn bị cưới vợ, giam liền 15 năm tới tròn lục tuần khẹc dái teo tóp hết cả, Đang ra tù về quê với chỉ một đôi dép lê cao-su (nghĩa là dép lốp bộ đội đã bung mẹ hai quai sau), một chiếc quần phằng-tà-lồng ka-ki điếu xác định màu gì, một chiếc bà-ba diềm-bâu trước kia màu mận chín vá sau lưng một miếng to tổ bố trước kia màu xanh thẫm, nay tất cả hóa màu cháo lòng. Ờ mà cái mẹ gì ở Thiên Đàng không cháo lòng chứ? Nhân phẩm cháo lòng. Lương tâm cháo lòng. Tương lai cháo lòng. Sự tự hào cũng cháo lòng nốt.

Quả lưng còng của ông lão Cháo Lòng Toàn Phần sáu mươi tuổi không vợ không con không túi dết không tay nải lết trên đường làng trông thật tởm, quá tởm. Một con lợn sán bị tống vào rừng cũng chả bựa đến thế. Đang xứng đáng giả nợ đắt chát chúa cho sự phản bội lý tưởng cách mạng của y. Và trung ương hài lòng vì chiện đó. Không dưng yên lành đòi tự do ngôn luận? Tự do cái mẹ? Tự do cho chúng mày chửi trung ương à, Bọn Cục Phân, quân bố láo?

(@2007)

(Kỳ sau Trung Tướng bốt bài về tên nữ trùm phản động Thụy An, bạn thân tên trùm phản động Hữu Đang)

12 Comments (Page 1/1)

Cái bốt này của Trung Tướng hay lắm, đúng gu mình. Vụ NVGP nủi tiếng đất Bắc là quyết định tối quan trọng của trung ương Đảng ta đối với bọn trí thức Cục Phân. Sau Hồ sơ NVGP, đề nghị Trung Tướng tham luận về cái vụ Cải Cách Ruộng Đất, cũng lại cuộc cách mạng long trời lở đất của trung ương ta đối với bọn đuôi tư hữu nông dân nhé

Mượn Trung Tướng bài này để cóp vào blog nhé, sẽ ghi rõ "bài này lấy từ Blog của công dân ngoan hiền anhoang_trung tuong", do Trung Tướng giữ bản quyền.

Trong Hồ sơ VNGP cũng nên nói về các tên Cục Phân khác như tên thợ chữ Lê Đạt, tên thợ thơ Hoàng Cầm, tên thợ triết Trần Đức Thảo nữa chứ nhể.
Cái bọn Cục Phân này tuy bị Trung ương cách ly khỏi giai cấp công nông tiên phong của Đảng và không được hưởng cuộc sống vật chất nơi Thiên Đàng nhưng chúng vẫn sống dai tựa các bô lão công bộc và đầy tớ của Nhân dân. Thật gớm ghiếc cho bọn trí thức Cục Phân.

Đèo mịe, "Văn Nhân Giai Phẩm" vào Wiki mà đọc, 1 rổ. Riêng chỉ có Nguyễn Hưũ Đang và bà Thụy An bị nặng nhất .

À, posted trên viết lộn "Văn Nhân Giai Phẩm", Cat sửa lại cho đúng là "Nhân Văn Giai Phẩm"

Sowie

Sở dĩ 2 tên phản động nhân văn giai phẩm bị nặng nhất bà Thụy An và Nguyễn Hữu Đang, là vì 2 ngươì này đứng đầu trong dzanh sách 83 tên nghệ sĩ cực kỳ nguy hiểm theo nhận xét của BCT ta. Đèo mịe, đáng đời tụi phản động lăn tăn "trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng"

Đọc nguồn Wiki ko đâỳ đủ bằng bài viết của bà Thụy Khê dươí đây, coi link

http://www.hopluu.net/tryenhaingoai/thuyekhue1.htm

Trung tướng có ngon thì post những bài các CỤC PHÂN ĐỎ đấu tố các CỤC PHÂN XANH, CỤC PHÂN VÀNG. Đấy mới là cái đặc sắc nhất trong vụ này.
Ví dụ:
Trong đợt kiểm điểm văn nghệ sĩ ở Thái Hà về vụ Nhân Văn Giai Phẩm, Lê Đạt là một trong những đối tượng bị "đấu" dữ nhất. Và đây là nguyên văn lời của ông:

TT (8)

hay!

Đọc bài này tôi muốn rơi nước mắt vì kính trọng CÁC CỤC PHÂN cô đơn ở Bắc Lừa lúc đó. Nếu họ có điều kiện được nghe lén đài BBC thì chắc đở khổ hơn. Xin nghiên mình kính phục CÁC CỤC PHÂN.

Làm cho bác Mạc Ngôn yêu dấu của em cũng tự nhận mình là cục phân của cái trực tràng xã hội này.

Bình luận riêng

Thế này nghĩa là sao Trung Tướng nhỉ?

"Y không choáng vì tiền, mà vì sự tha thiết căn bản ngược những gì y mường tượng."


Em chỉ nghe nói là Màu tím hoa sim có nhiều dị bản thôi.

An Hoang Trung Tuong said to hsaranghe

Tức là tên Loan lăn quay bất tỉnh do tự dưng có thằng tha thiết muốn mua một tác phẩm đã từng bị cấm, bị lên án, bị chưởi của y, chứ không phải do số tiền 100 trẹo bọn đó giả cho bài Mầu Tìm Hoa Sen đó.

Jun 29, 2008

Thương gia bán rong :P1

Thương gia bán rong

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

Trung Tướng rất ấn tượng cái bạn mẹ gì viết bài Vẻ Đẹp Hàng Rong khôi ngô điếu chịu. Cái mẹ gì Một Nhà Thơ Mẽo Tiếc Hàng Rong Hà Nội khiếp khiếp.

Phải dạo qua thị trường lấy một vài con số.

Tiệt đại đa phần dân bán rong ở Hà Nội (Sài Gòn cũng thế, cấm cãi, cãi Trung Tướng đá cho phát vỡ mẹ a-lô) là dân ngoại tỉnh nhập cư.

Tại sao đang phơi phới Dân Có Ruộng Dập Dìu Hợp Tác Lúa Mượt Đồng Ấm Áp Làng Quê các đồng chí ý bỗng chuyển dịch cơ cấu kinh doanh nhong nhong hè phố bán hàng rong bất chấp mưa nắng não nùng kinh bỏ mẹ?

Có điếu gì không tính được? Thu nhập bình quân của một đồng chí bần nông Thanh Hóa quãng 7 tạ thóc một năm (ngô khoai sắn ma túy quy đổi thóc hết mẹ cho vuông), thành tiền quãng 2 trẹo, tức một tháng đạt chừng 150 ngàn đồng.

Thu nhập của đồng chí uýnh giày con đồng chí bần nông Thanh Hóa mới chuyển dịch cơ cấu ra thủ đô văn vật đạt quãng 1.5 trẹo một tháng sau khi trừ tiền trọ và ăn. Tỷ như đồng chí này này:

Thu nhập của đồng chí ăn mày cháu đồng chí bần nông Thanh Hóa mới chuyển dịch cơ cấu ra thủ đô văn vật cao hơn chút đỉnh. Nếu có lợi thế thể hình như cụt tay khèo chân, thì một đồng chí ăn mày có thể thu nhập 5-10 trẹo một tháng, cá biệt có đồng chí thu nhập 30 trẹo, bằng lương của đồng chí tổng giám đốc Vinamoto vừa mới được trung ương tuyển dụng. Tỷ như đồng chí này này:

Tất nhiên không phải đồng chí bần nông nào cũng đủ năng lực làm ăn mày, và không phải lứa tuổi nào và giới tính nào cũng đi uýnh giày được. Như các đồng chí gái này này:

Thế là lực lượng thương gia bán rong, tức tư bửn chạy rông, hình thành và phát triển vũ bẫu, kinh bỏ mẹ.

Dễ khởi nghiệp nhất là bán bánh mì. Chỉ với 100 ngàn đồng vốn, a-lê-hấp bần nông ta triển khai hai sọt bánh mì khắp hang cùng ngõ tận. Như thế này này:

Khi lưng vốn lồi lồi tí chút, bần nông ta sắm con xe thồ, thế là có phương tiện vận tải, và chính thức gia nhập đội ngũ tư bửn Lừa. Tỷ như đồng chí này, bần nông vọt lên thương gia phút chốc:

Nếu khéo tiếp thị, thương gia ta có thể đạt doanh số ba trăm bánh/ngày, lãi gộp quãng 90 ngàn đồng (khoảng 5 bấc Mẽo), trừ tiền ăn và ngủ thì còn quãng 50 ngàn. Tức thu nhập của bà tư bửn bánh mì đúng bằng ông chuyên viên uýnh giày. Ô kê tốt. Dù sao kinh doanh bánh mì cũng là kinh doanh thứ cấp, oai hơn uýnh giày, vốn là hạng dịch vụ cơ bắp sơ cấp.

Tất nhiên trẹo rưỡi mỗi tháng thì không đủ xiền mua Bim Vi cỡi chơi như cái đồng chí gì gì hải quan mới bị đòm chết ở Hải Phòng. Do vậy các nhà tư bửn hàng rong lúc có dịp lại phải ra tay nhón thứ này thứ kia trên đường thiên lý. Một bộ phận không nhỏ trong số họ luôn sẵn sàng giở thành tội phạm.

Một trăm ngàn thương gia bán rong đang sống chiến đấu lao động và học tập ở Hà Nội là con số uớc đoán của nhà kinh tế xa-lông Phò Kiến Thành điếu bâu giờ tra cứu xem giai cấp hàng rong sống chiến đấu lao động và học tập thế nào. Nếu tính cả các loại hình dịch vụ hót cứt, xe thồ, thậm chí uýnh giày.. là kinh doanh hàng rong (họ bán dịch vụ thay vì hàng hóa sản phẩm thôi), thì số các nhà tư bửn hàng rong Hà Nội phải lên tới nửa trẹo.

Tại sao ngày xưa vắng thương gia rong như thế? Nếu các đồng chí giả nhời được câu này thì các đồng chí hiểu ngay việc cấm hàng rong sẽ có hậu quả ra sao.

Chẳng hậu quả mẹ gì. Đơn giản bần nông ta sẽ giở về với cái máng lợn Thanh Hóa, điếu thèm làm tư bẩn bánh mì nữa. Nếu cứ bấu xấu vào thủ đô văn vật mót 1.5 trẹo, thì lấy điếu ai xây đắp Nông Cống ra thiên đàng? Ai cũng tính bái bai Nông Cống tới Đê La Thành kiếm thặng dư, thì lấy điếu đâu xiền đầu tư cho tổ quốc Thanh Hóa vươn lên sánh vai các đại cường năm châu hử hử?

Ở bên tư bửn thối nát cũng có giai cấp bán hàng rong. Ở Ý là bọn gốc Đông Hồi Tây Hồi. Ở Đức là bọn Thổ và Ấn. Ở Pháp là bọn Bắc Phi da tái như cuống dái.

Tại sao chỉ bọn nhập cư nghèo dúm dó mới chọn kiếp tư bửn chạy lông nhông? Hỏi đã là giả nhời.

Để triệt thoái hàng rong, thì Trung Tướng đã chỉ đạo trung ương bình tĩnh nghiên cứu chủ trương đường lối. Các đồng chí đừng vì ghét trung ương mà phán trung ương làm cái điếu gì cũng hời hợt nhá. Mấy vướn để nủi cộm là:

- An ninh và môi trường bị ảnh hưởng ra sao?

- Sản xuất nông nghiệp xáo trộn thế nào?

- Vệ sinh sức khỏe, an toàn thực phẩm, an toàn lao động?

- Mỹ quan đô thị?

- Vưn vưn..

Dững món này đều có thể chế biến thành dững con số xinh đẹp. So chúng với doanh lượng, thu nhập, thuế má của giai cấp bán rong, là tòi ngay kết luận. Trung Tướng sẽ công bố các con số khi nào chi bộ bớt phò.

(@2008)

12 Comments (Page 1/1)

Nếu Trung tướng không ghi rõ nguồn gốc những bức ảnh (ví dụ như những bức ảnh về những người bánh bành mỳ là của VNEXPRESS) thì tình củm của em dành cho Trung tướng giảm đi một nửa.

Cuộc đời ko toàn màu hồng.

Đèo miẹ, viết 1 bài dài lê thê, ăn chắc click copied n pasted nó biến mất tiêu.

Chời ơi! Viết lại lần thứ hai, lần này cũng bị xoá luôn vì viết wá dài

Trung tướng cho nhà Cat 1 lời khuyên.

Thủ đô văn vật Hà thành và Sài gòn hoa lệ ngoài chiện "hàng rong" đậm đà bản sắc, còn 1 hình ảnh hết sức hoành tráng là "đái đường", kỳ wan văn hiến của xứ Lừa ta.

Chiện chơi phò hay đi ...tè là những điều tự nhiên như ăn, ngủ trong nhu câù đời sống của con người. Nhưng "tự nhiên" tới mức cả làng, xóm, thủ đô, thành phố, thậm chí cả nước hôi mùi ...nước đái, thì nó điếu còn là tự nhiên, mà chúng ta cần phải wan tâm và vấn đề "nặng mùi" này cũng là trách nhiệm của từng Lừa, của các đồng chí đảng viên ngoan hiền và các cán bộ hoạch định chính sách cho nhà nước; một vấn đề to tát của quốc gia chứ điếu phải chỉ riêng gì chuyện bầu cử chi bộ đảng, chủ tịt nhà nước… chiện chống lạm phát kinh tế ...hay tham nhũng…!!

Thưởu đóng khố ở truồng, dân Lừa còn ít, việc đái đường hết sức thuận tiện, ít tốn kém và đầy thú vị. Còn gì hứng thú cho bằng vừa xả nước cây súng trút bầu tâm sự, vừa nhìn cảnh wan, đón ánh mặt trời, nghe gió rì rào và chim hót líu lo. Nhưng ngày nay dân Lừa tăng nhanh, cho nên nhu cầu "đái đường" cũng hết sức phát triển, lại thêm các đồng chí nhà nước hô hào đổi mới, thì việc "vạch trym" đứng tè vào từng gốc cây, ngõ hẻm và góc kẹt, vấn đề này cần phải dược wan tâm, cho dù là yếu tố lặt vặt nhưng cần thiết này.

Hãy nhìn wa chương trình "đổi mới" của xứ lừa, khách sạn 5 sao, nhà hàng chìm nổi hoành tráng, tụ điểm ca nhạc nhảy nhót rầm rộ nhiều như quân nguyên, dzinh thự tráng lệ của các nhà giàu mới mọc lên như nấm sau trận mưa rào, tượng đài, lăng tẩm hùng vĩ nhan nhản khắp nơi; ...nhưng lại thiếu bóng các công trình khiêm tốn, nhỏ bé cần thiết hơn nhiều đó là "nhà xí công cộng". Không hiểu đầu óc "định hướng" của các đồng chí lãnh đạo thế nào. Nhưng cứ tưởng tựợng các bố xây các công trình cho to cho lớn, nhưng lại ko xây nổi cái "Toilet" thế mới điên. Thật là chiện có thật tưởng như đùa "văng tùm lum" ở xứ Lừa .

(Nhà Cat đi đọc chiện phát, mai post típ)

-Nhìn các ku zai cầm ...trym đứng "đái đường" yêu điếu tả.



Nghề thầy bói.

Nghề này thì hầu như là không phải đầu tư vốn ban đầu. Chỉ cần tạo ra một dáng vẻ hơi hơi "thần bí", nói năng làm sao càng mơ hồ càng tốt, biết xu nịnh và đưa ra các dự báo có tính chất rất chi là tươi sáng (như kiểu là với các sĩ tử đi thi thì là chắc chắn đỗ đạt cao, với các quý cô ê ế thì chắc chắn là năm nay có tin vui, còn với con buôn thì là làm ăn rất chi là phát đạt) là có thể câu khách tốt.

Nghề thầy bói này thì cũng có những cơ hội làm ăn rất khá nếu như biết PR mình lên, hoặc là nằm trong một đường dây bói toán có tầm cỡ. Có những thầy bói rất chảnh là thường không tiếp khách lần đầu tiên gặp mặt, và sẽ hẹn vào một dịp khác. Sau đó là sẽ có người đi theo dõi và tìm hiểu mọi thứ về bạn. Đến khi gặp bạn, họ sẽ nói lại vanh vách và bạn tin đến sái cả cổ. Đấy, thầy bói mà có nhiều mánh khóe như vậy là giàu lắm.

Còn những thầy bói mà vẫn làm ăn theo kiểu thô sơ thì đành phải lên thành phố hành nghề rong như ông thầy bói trên kia thôi.

Bây giờ có muốn đi dạo ở công viên cũng thấy rờn rợn, vừa ngồi xuống ghế là có một cô bói đến hỏi có xem tay không, một ông bói đến hỏi có muốn xem quẻ không.

An Hoang Trung Tuong said to h_apres_toi Hồi xửa em Hê biên nhiều bài oách nhở, đúng là Lốc Phan chân chính.

ILDK (10)

Đọc blog của TT đúng là cười ra nước mắt. Đau mà vẫn phải cười. Khà..khà

buồn cười vãi, sâu sắc>>>>>>>>>>

An Hoang Trung Tuong said to thieunien05

Cười cái dắm ý.

Địt mẹ...nâu nâu dọc lại các pốt của Trung Tướng,vưỡn đau như nà mới vừa bị thiến ...dái.....

Đụ mẹ ! thiệt là tội cho Lừa...